Đây không phải là lần đầu tiên tôi sang Thái Lan. Nhưng lạ thay chuyến đi lần này mới được coi là chuyến khám phá theo đúng phong cách du lịch bụi của tôi, cho dù năm 2012 tôi đã tự tổ chức tour cho người thân sang đây, và còn chưa tính đến thời gian tôi ở Bangkok vào những năm 1988-1989 khi bố tôi còn đang làm việc tại đại sứ quán Việt Nam ở đó. Có nhiều yếu tố đáng để nói trước khi tôi tiến hành chuyến đi này. Sau sự thành công tốt đẹp của chuyến đi sang Campuchia (xem ký sự tại đây) mà tôi tự đứng ra tổ chức, tôi tiếp tục đứng lên tổ chức thêm một đợt khác sang Thái Lan. Tuy nhiên, quá trình gom các thành viên tham gia đã không diễn ra như mong đợi. Những tưởng việc căn vào dịp 02/09, với việc nghỉ bắc cầu 4 ngày, thì mọi người sẽ dễ dàng sắp xếp lịch nghỉ và sẽ tham gia đông đảo. Nhưng thực tế đã cho thấy tôi hoàn toàn sai lầm trong sự hoang tưởng của mình. Đăng tin tìm bạn đồng hành qua các cộng đồng phượt trên Facebook, nội dung chương trình 5 ngày Bangkok – Chiang Mai và chi phí có vẻ hấp dẫn rất nhiều bạn đọc với khoảng hơn 150 tin nhắn và email yêu cầu tôi gửi chương trình. Tuy nhiên, hơn 90% không đăng ký, với lý do chủ đạo là ngày khởi hành nằm quá xa so với thói quen chuẩn bị du lịch của họ. OK, vậy là rõ, ngày khởi hành rơi vào đầu tháng 9, ngày tôi đăng tin trên Facebook là tháng 4, khoảng cách 5 tháng có lẽ còn là quá dài so với thói quen du lịch của người Việt. Vậy nên tôi đổi kế hoạch, dịch ngày khởi hành lên đầu tháng 8. Kết quả cũng chẳng khả quan gì. Hơn 50 tin nhắn và email yêu cầu gửi chương trình nhưng đa phần phản ứng của các bạn đều rơi vào 3 trường hợp: hoặc là mất hút không thấy hồi âm gì, hoặc kêu là “từ từ để mình xem xét rồi báo lại nhé”, hoặc “mình không sắp xếp được công việc”. Cuối cùng, tôi đưa ra quyết định tự tổ chức cho bản thân tôi và cô vợ mới cưới. Còn theo dòng thời gian, có thêm ai tham gia thì tốt, không có thì cũng chẳng sao. Quân số cho đến hôm làm thủ tục check-in sân bay là…3 người: tôi, vợ tôi và một cậu nhân viên ngân hàng.
NGÀY 1 : HÀ NỘI / BANGKOK
Sau hơn một tiếng với hãng Air Asia, chúng tôi đáp đến sân bay Don Muang và bắt xe buýt địa phương với hi vọng sẽ có dịp trải nghiệm. Ờ trải nghiệm thì có đấy nhưng mà tình trạng tắc nghẽn giao thông ở thủ đô đã khiến cho tất cả bị đánh đòn phủ đầu. Chỉ với 22km, chúng tôi phải ngồi mài đũng quần trong vòng 2 tiếng đồng hồ thì mới đến được trung tâm nội thành! Giao thông ở Bangkok thật là kinh khủng. Có vẻ như tình trạng tắc nghẽn giao thông xảy ra một cách thường trực, 24h/24h chứ không chỉ gói gọn vào một số giờ cao điểm như ở Việt Nam.
Ách tắc giao thông đã và đang là một vấn đề nan giải với chính quyền Bangkok, một vấn đề nổi lên bắt đầu từ đầu những năm 1990. Trong trí nhớ của tôi khi còn ở đại sứ quán Việt Nam vào năm 1989, Bangkok lúc bấy giờ không có nhiều xe cộ như bây giờ. Nhưng chính phủ Thái đã ra một sắc lệnh mà có lẽ họ sẽ còn phải ân hận: cắt giảm thuế nhập khẩu một cách tối đa để khuyến khích người dân Thái có điều kiện mua xe ôtô. Chính sách này còn đặc biệt ưu đãi với những đối tượng chưa mua xe bao giờ. Ngoài ra, cũng phải nói rằng sự thay đổi xã hội Thái Lan đã khiến cho mọi người đều tin rằng sở hữu một chiếc xe ôtô là một bằng chứng thể hiện đẳng cấp xã hội của họ. Và thế là chỉ sau gần 20 năm, Bangkok trở thành một con quái vật với hơn 5 triệu ôtô.
Cho dù chính quyền đã cho xây thêm hệ thống cầu vượt, hệ thống tàu điện ngầm và tàu trên không, điều ấy cũng chỉ giúp họ giải quyết tắc nghẽn giao thông với định mức 3 triệu ôtô. Như vậy, việc phát sinh thêm 2 triệu cái nữa đã khiến cho tần suất ách tắc trở lên thường trực hơn. Những cây cầu vượt với những cột chống bằng bê tông không lồ mọc lên như nấm ở khắp các đại lộ và ngã tư khiến cho người ta có cảm giác ngộp thở. Có vẻ như Hà Nội đang muốn đi theo vết xe đổ của Thái Lan khi cũng “đua đòi” xây cầu vượt rồi thì đường tàu điện trên không. Khi đến được trung tâm Bangkok thì cũng đã hơn 2 giờ chiều. Chưa có gì lót dạ, chúng tôi ngay lập tức tìm một quán ăn nào đó để phục hồi năng lượng. Ấn tượng đầu tiên mà chúng tôi có được từ ẩm thực Thái Lan đó là các quán ăn vỉa hè rất sẵn ở đây, cho dù là bạn ở trong ngõ hay dọc theo một con đường đại lộ rộng lớn.
Chúng tôi vô tình ăn trưa tại một nhà hàng nằm trong khu chợ chuyên bán các thể loại bùa bả. Tại một quốc gia có đến 65 triệu người sùng đạo Phật như Thái Lan, việc mang bùa hộ mệnh đối với họ là một điều gì đó rất linh thiêng. Thực ra nói bùa thì cũng không đúng lắm mà phải là những đồ lưu niệm được yểm bùa hộ mệnh bởi chúng không chỉ dừng lại ở những lá bùa đeo ở cổ mà còn là rất nhiều vật dụng khác như tượng, hộp đựng, vv...
Thông thường, những vật dụng này sẽ chỉ có giá trị khi được một vị sư niệm chú vào chúng, bùa càng linh thiêng thì càng đắt tiền. Việc đeo bùa bên Thái còn phổ biến đến mức bản thân bộ quốc phòng cũng xuất hành một thể loại bùa chuyên dành cho binh lính của họ, để được sự che chở của đức Phật khi tham gia các nhiệm vụ quân sự. Vì thế, đừng nghĩ rằng khu chợ bán bùa này chỉ được dựng lên cho khách du lịch, nó tồn tại là bởi vì nó đáp ứng nhu cầu thực sự từ chính người dân Thái Lan. Đi dọc theo con phố gần Wat Maha That, bạn sẽ tìm thấy vô số các gian hàng với đủ các thể loại bùa. Thông thường, chúng ở dạng tượng hoặc mặt phù điêu có hình Phật, hoặc các vị cao tăng đắc đạo, hoặc các vị thần thánh của đạo Bà La Môn. Giá cả của chúng thì cũng rất vô vàn, có lúc thì 20baht, có lúc lên đến 2000 baht. Sự khác biệt lớn nhất giữa chúng thông thường nằm ở việc lá bùa này đã được sư niệm chú yểm bùa hay chưa, và phụ thuộc vào cả chất liệu nữa (đồng, sắt, gốm, gỗ, thạch cao…). Nếu theo đúng chuẩn, những vật dụng được gọi là bùa thực thụ chỉ khi nào chúng được các vị cao tăng trong chùa niệm chú yểm bùa.
| không chỉ có người dân thường, cả sư cũng hay lui tới khu vực này để chọn mua cho mình một lá bùa. Họ thường sử dụng một loại lăng kính đặc biệt để xác minh độ xác thực của những vật dụng ở đây |
Do các vị sư này chỉ trì chú vào một số lượng nhất định nên cũng chỉ có một số lượng người dân may mắn thì mới có thể sở hữu được chúng, với cái giá thông thường là khá chát. Vì thế, đại đa số những loại mặt hàng được bán tràn lan trong khu chợ này không phải là những lá bùa đã được niệm chú mà là được sản xuất hàng loạt từ các nhà máy nằm ngoại ô Bangkok. Giá thành của bùa cũng phụ thuộc vào chức năng của nó. Ví dụ bạn muốn chọn loại để gặp may mắn trong tình yêu, kinh doanh hay là để có sức khoẻ dồi dào không bệnh tật. Loại nào thuộc kiểu “3 in 1”, chứa tất cả các chức năng trên thì sẽ đắt tiền hơn là loại chỉ có một chức năng. Tóm lại có rất nhiều người Thái mua bùa ở đây, còn việc chúng có hiệu nghiệm hay không thì là một câu chuyện khác
Do chuyến xe chuyển tiếp từ sân bay lâu hơn dự kiến, chương trình trong ngày đầu tiên ở Bangkok được rút ngắn lại, chỉ tập trung vào khu vực phố cổ của Bangkok: Rattanakosin. Lịch sử của thủ đô Bangkok gắn liền với khu vực này bởi đây chính là nơi hoàng gia Thái Lan cho đặt xây những nền móng đầu tiên khi họ quyết định chọn Bangkok làm thủ đô mới vào cuối thế kỷ 18. Đóng vai trò là đầu não chính trị và văn hoá của quốc gia, Rattanakosin tập trung hầu hết tất cả các danh lam thắng cảnh của Bangkok với chùa ngọc Wat Phra Keo, cung điện hoàng gia, chùa Wat Pho (trung tâm giáo hội Phật giáo), chuà Wat Mahathat (đại học Phật giáo đầu tiên trong lịch sử Thái Lan) và công viên Sanam Luang, nơi những sự kiện lớn của Phật giáo và hoàng gia được tổ chức. Bị hạn hẹp về mặt thời gian, tôi chỉ chọn thăm chùa ngọc, hay còn gọi là Wat Phra Keo trong tiếng Thái. Đây được cho là ngôi chùa linh thiêng nhất Thái Lan, và có lẽ vì thế mà giá vé vào cửa cũng thuộc lại đắt nhất quốc gia này, 500 baht (~16usd)! Từ lâu tôi đã biết các tour du lịch từ Việt Nam hầu như không có ai có dịp vào đây, đơn giản vì giá vé quá cao sẽ làm đội giá thành lên cao. Chính vì thế, tất cả các hãng lữ hành Việt Nam đều lùa khách vào những ngôi chùa vô danh, thậm chí là miễn phí để cắt giảm chi phí. Đó là lý do vì sao một tour Bangkok-Pattaya 5 ngày 4 đêm chỉ mất có 7 triệu đồng.
![]() |
| lớp tường thành bao bọc xung quanh quần thể chùa ngọc / hoàng cung. |
Nói là chùa Ngọc nhưng thực ra, đây là một quần thẻ kiến trúc bao gồm nhiều công trình nhỏ trong đó có chùa Ngọc, cung điện hoàng gia (Grand Palace), nơi ở của nhà vua và một số trụ sở cơ quan chính phủ. Như vậy, có thể nói đây là trung tâm đầu não chính trị và tôn giáo của Bangkok. Toàn bộ quần thể này nằm trọn trong một ô vuông 3km2 được tường thành bao bọc kín và có thể được chia thành 3 khu vực chính: khu vực trong cùng là những tòa nhà dành cho thê tử và hoàng tử sống, khu vực ở giữa là nơi ở của vua và cung điện hoàng gia nằm ở khu vực này, khu vực ngoài cùng là những toà nhà dành cho văn phòng chính phủ.
Vì thời gian mửa cửa của quần thể Wat Phra Keo/cung điện hoàng gia chỉ giới hạn đến 4 giờ chiều nên có rất nhiều đoàn du lịch lớn tranh nhau nhảy vào. Nhưng không phải ai cũng sẽ chịu bỏ ra 500 baht để vào hẳn sâu bên trong trung tâm chùa ngọc để được chiêm ngưỡng tượng Phật. Vì thế, 70-80% du khách đến đây chỉ lởn vởn ở các khu vực loanh quanh như cung hoàng gia và các toà nhà chính phủ để chụp vài cái ảnh tự sướng. Đây cũng là một tiểu xảo mà khá nhiều công ty lữ hành Việt Nam và Trung Quốc sử dụng: trong chương trình thì họ nói “tham quan chùa Ngọc”, nhưng trên thực tế họ không hề mua vé cho khách vào tận sâu bên trong và chỉ cho khách lướt qua phiên phiến ở sảnh bên ngoài và cho khách chụp ảnh. Một tiểu xảo quá tốt để tiết kiệm 500 baht và vừa lại được tiếng là chương trình có tham quan chùa Ngọc. Sự khách biệt giữa việc có vé và không có vé nằm ở chỗ bạn sẽ được quyền thăm một số điểm như chùa Ngọc, viện bảo tàng hoàng gia, viện bảo tàng tiền xu (tất cả đều nằm san sát nhau) và sẽ có điều kiện tìm hiểu sâu hơn về đời sống của hoàng gia Thái. Tất nhiên, nếu như những du khách chi chăm chăm chụp ảnh tự sướng thì bỏ qua những di tích trên cũng chẳng có gì là đáng tiếc cả. Dù gì thì họ cũng sẽ có một bức ảnh tự sướng với mấy cái nóc chùa Ngọc phía sau, rồi đem về khoe bạn bè: “ờ tôi cũng vào chùa Ngọc rồi đấy!”.
Tại Wat Phra Keo hay tại bất cứ đền chùa nào trên đất Thái này, các bạn sẽ phải mặc quần áo nghiêm chỉnh theo đúng nội quy của họ, tức là quần dài (quần ngố cũng không được tính) và áo phải phủ che hết phần vai. Nếu ai đó lỡ quên không mặc quần theo đúng quy định thì có thể mượn quần vải dài tại chỗ hoặc khăn quàng.
Đứng trước chùa Ngọc, tôi hồi tưởng lại thời thơ ấu năm 1989. Khi ấy, tôi mới được 4 tuổi và đã có một bức ảnh lưu niệm đứng trước những bức tượng dữ dằn này. Nhưng đó chỉ là một bức ảnh và tôi hầu như không còn nhớ gì về những kỷ niệm thời đó. Quay trở lại sau hơn 20 năm, công trình này vẫn giữ được vẻ hoành tráng như xưa, với sự pha trộn rất hài hoà giữa 3 dòng nghệ thuật Thái, Ấn Độ và Trung Hoa. Nếu như đặc thù nghệ thuật Thái được thể hiện qua kiểu dáng mái vòm độc đáo, Ấn Độ cho thấy tầm ảnh hưởng của họ qua sự tinh xảo của điêu khắc trên bề mặt gạch, đá, gỗ.
Và nghệ thuật Trung Hoa được thể hiện ở sự sặc sỡ về màu sắc. Ngoài khía cạnh kiến trúc, chùa Ngọc cũng phản ảnh đúng trường phái đạo Phật của Thái Lan đương thời, cũng với sự ảnh hưởng rõ nét từ đạo Bà La Môn của Ấn Độ và một chút gì đó của đạo Phật đại thừa bên Trung Quốc. Những mô típ tượng mà tôi nhìn thấy phần nhiều phản ánh lại những nhân vật có trong truyền thuyết của đạo Bà La Môn bên Ấn Độ. Trước hết là những con chim thần Garuda, biểu tượng của thành phố Bangkok. Rồi sau đó là một loạt các thể loại tay vịn cầu thang có hình con mãng xà Naga, biểu tượng cho chiếc cầu nối giữa thế giới trần tục bên ngoài và thế giới linh thiêng bên trong mỗi công trình.
Tiếp đến là hàng loạt các pho tượng thần Rakshasas, được miêu tả như thần hộ pháp trong truyền thuyết sử thi Ramayana của đạo Bà La Môn. Các pho tượng này hoặc đứng án ngữ ngay trước cổng vào cung điện hoàng gia hoặc được trang trí trên bờ tường như những vị thần hộ vệ. Nhưng có vẻ như các vị vua Thái Lan chưa cảm thấy thực sự an tâm với sự hiện diện của các vị thần hộ pháp này, nên đã “bổ sung” thêm những pho tượng hộ pháp mang đậm chất Trung Quốc.
Rải rác ở rất nhiều vị trí, tôi bắt gặp các pho tượng bằng xi măng xám xịt đứng án ngữ trước các công trình nhỏ. Trông chúng giống như Quan Vân Trường, những ông thánh có vẻ hơi lạc lõng về tông màu khi làn da xám xịt của họ bị lẻ loi trong quần thể sặc sỡ đày màu sắc của chùa Ngọc.
Trên bề mặt tường bao bọc xung quanh chùa Ngọc là những tác phẩm tranh miêu tả lại truyền thuyết Ramakien, một phiên bản Thái Lan của sử thi Ramayana đến từ đạo Bà La Môn của Ấn Độ. Về mặt cơ bản, cốt truyện theo phiên bản của Thái giống 90% so với phiên bản gốc. Điểm khác duy nhất là nhân vật chính trong cốt truyện là hoàng tử Thái Lan chứ không phải là Rama của Ấn Độ. Có thể thấy rằng tầm ảnh hưởng của nền văn minh Ấn Độ lên vương quốc Thái Lan không hề nhỏ, cũng giống như những quốc gia lân cận nhưCampuchia hay Malaysia. Các bạn sẽ thắc mắc tại sao giữa lòng một ngôi chùa đặc thù đạo Phật tiểu thừa, lại có sự pha trộn những yếu tố của Ấn Độ như vậy? Hãy nhìn trên phương diện lịch sử để giải thích nó.
Ngay từ thế kỷ thứ 6 sau CN, đạo Bà La Môn (hay còn gọi là đạo Hin-đu) đã du nhập rất mạnh vào Đông Nam Á và được các vương quốc ở đây hưởng ứng nhiệt tình, trong đó phải kể đến đế chế Angkor, tiền thân của nước Campuchia ngày nay. Thái Lan vào thời Trung Cổ chưa phải là một vương quốc độc lập như bây giờ mà là một lãnh thổ trực thuộc đế chế Angkor. Và vì thế, nhiễm nhiên tôn giáo số một của Thái Lan vào thời kỳ ấy là đạo Bà La Môn. Phải tính bắt đầu từ thế ký 14 trở đi, khi đạo Bà La Môn và đế chế Angkor suy yếu, người Siêm (tiền thân của người Thái bây giờ) nổi lên như một cường quốc, họ đánh bật trở lại đế chế Angkor, bành trướng lãnh thổ và bắt đầu thừa nhận đạo Phật tiểu thừa như là quốc giáo và bắt đầu phát triển mạnh đạo này. Ngày nay, tuy rằng đạo Phật là tôn giáo số một, Thái Lan vẫn không gột rửa hoàn toàn những ảnh hưởng nhất định của đạo Bà La Môn, họ đã pha trộn những cái tinh tuý nhất của đạo này với đạo Phật để chế ra một văn hoá tín ngưỡng mới hài hoà hơn.
Người Thái có phong cách công đức khá khác với người miền Bắc Việt Nam. Việc đóng góp một khoản tiền nhỏ để mua giấy vàng dát lên tượng Phật là một điều rất phổ biến mà tôi đã từng thấy ở nhiều ngôi chùa trên đất Thái. Tại khu vực sảnh xung quanh gian nhà có chứa tượng Phật chính, người ta luôn cho đặt một bức tượng phật bằng đất nung, nơi nhiều người có thể nhìn thấy. Bức tượng đất này dần dần sẽ được những miếng vàng nhỏ dát lên cho đến khi toàn bộ phần vỏ bên ngoài được mạ vàng. Đến thời điểm đó, tượng sẽ được mang vào khu vực trưng bày các dãy tượng Phật, như là một minh chứng cho lòng thành của các tín đồ. Thói quen dát vàng công đức cho nhà chùa có vẻ phổ biến ở Thái Lan hơn những quốc gia láng giềng mà tôi đã từng đi qua như Lào và Campuchia, mặc dù cả 3 quốc gia đều theo dòng đạo Phật tiểu thừa.
Điểm sáng nhất của chùa Ngọc chính là bức tượng Phật bằng ngọc nằm bên trong. Tuy nhiên, chúng tôi đã không có dịp vào hẳn bên trong vì đã đến giờ đóng cửa. Trên thực tế, chúng tôi chỉ có khoảng 15 phút đi loanh quanh khuôn viên bên trong vì lúc chúng tôi vào thì cũng đã gần 16h00 và các bác soát vé đã phải giục chúng tôi cuống cuồng vì chúng tôi là những lượt khách cuối cùng trong ngày được vào thăm chùa Ngọc. Bị đuổi ra khỏi chùa này, nhưng chúng tôi vẫn được thăm bên ngoài những công trình khác như cung điện hoàng gia.
Công trình này là một minh chứng rõ ràng cho mối quan hệ thân thiết từ rất sớm giữa Thái Lan và các nước phương Tây. Ngay từ thế kỷ 18, những vị vua anh minh đã có những chính sách mở cửa rất chọn lọc, du nhập những ý tưởng hữu ích từ nước ngoài và khuyến khích thần dân của mình đi du học khắp nơi. Trong số rất nhiều giao lưu văn hoá với phương Tây, kiến trúc nghệ thuật là điều đáng nói hơn cả và nó được cụ thể hoá qua chính cấu trúc bên ngoài của cung điện hoàng gia với phần mái vòm đặc trưng Thái Lan nhưng phần tường và hoạ tiết trang trí thị lại mang đậm chất Châu Âu.
Thời điểm ảnh hưởng của phương Tây cũng đã giúp cho thành phố Bangkok nói riêng và Thái Lan nói chung bước sang một trang sử mới. Cuối thé kỷ 18 đánh dấu sự thay máu hoàn toàn của vương quốc Thái Lan, hoàng tộc quyết định dời đô từ Ayutthaya đến Bangkok sau khi kinh đô này bị phá huỷ bởi những cuộc xâm lăng của quân Miến Điện (Myanmar). Và thế là từ một thị trấn tầm thường, hoàng tộc đã cho xây một trong những công trình nguy nga nhất bên bờ sông Chao Phraya. Những phiến đã được lấy từ đống đổ nát ở cố đô Ayutthaya (chủ yếu là từ các công trình dân sự và quân sự nhưng đền chùa thì ởAyutthaya thì vẫn được giữ nguyên), mang về đây để xây một cung điện mới.
Ra khỏi quần thể chùa ngọc / cung điện hoàng gia thì cũng đã rơi vào tầm 4 rưỡi chiều. Có lẽ chẳng còn thời gian để thăm thêm một điểm du lịch nào khác nữa. Vì thế, tôi đã điều chỉnh lịch trình và chọn ngắm hoàng hôn tại một quầy bar ven sông Chao Phraya. Nói đến khía cạnh này, tôi lại nhớ đến một bài viết của Vn Express và Yêu Du Lịch, nói về 5 quán cà phê nên ghé qua khi đến Bangkok, nhưng quả thật chúng chỉ là những thứ tin rác rưởi không có giá trị. Tôi không biết những biên tập viên của các trang mạng Việt Nam lấy nguồn rồi dịch tin tức từ đâu, nhưng trong tất cả những cuốn cẩm nang du lịch mà tôi sở hữu trong tay (Lonely Planete, Frommers, Routard, Petit Futé) thì trường phái quầy bar được recommend nhiều nhất lại là những quán nằm dọc ven sông Chao Phraya, với điểm sáng nhất là việc được ngắm hoàng hôn. Quán bar mà tôi chọn tên là Amorosa
Tuy chỉ là một quầy bar, nhưng có vẻ như nó cũng là một điểm đến du lịch thu hút đông đảo khách du lịch vì nó sở hữu một vị trí quá đẹp, nằm ngay đối diện với đền Wat Aruna bên kia sông, qua đó, có thể chụp được những bức ảnh đẹp mê hồn vào lúc hoàng hôn. Điểm đặc biệt cần lưu ý của Amorosa, đó là quầy bar này có hai tầng : tầng 1 mở cửa cả ngày, tầng 2 thì chỉ mở cửa bắt đầu từ 17h00. Tầng 2 chính là điểm đến mà tôi nhắm tới, và vì biết rằng những du khách khác kiểu gì cũng sẽ tranh nhau những vị trí đẹp nhất nên tôi đã chủ ý đến đây lúc 17h kém 5, để xí được vị trí đẹp nhất (và duy nhất). Và quả thật, không thể phủ nhận sự lựa chọn quyển sách này thật là lợi hại, chúng tôi cứ ngồi “ém chỗ” gần ban công trong vòng hơn 2 tiếng, dưới những ánh mắt gato của những vị khách đến sau. Nằm toạ lạc trong một toà biệt thự cổ chuyển hoá thành khách sạn, quầy bar Amorosa được cho là một trong những điểm đẹp nhất để đón hoàng hôn Bangkok, nếu không muốn nói là số một.
Lý do được bầu chọn như vậy là do nó cho bạn cái nhìn toàn cảnh đền Wat Arun bên kia sông, đặc biệt huyền ảo vào lúc 18h khi trời xẩm tối và những chiếc đèn pha bắt đầu rọi lên từng phiến đá của ngôi đền này tạo nên một bức tranh rất trữ tình soi bóng lên sông Chao Phraya. Bây giờ hổi tưởng lại, khoảnh khắc ngắm hoàng hôn tại Amorosa có lẽ là điểm sáng nhất trong ngày đầu tiên trên đất Thái, bù lại chuyến xe buýt kinh khủng từ sân bay và sự xáo trộn chương trình không theo ý muốn. Hoàng hôn chấm dứt cũng là lúc trời tối hẳn và đền Wat Arun thực sự trở thành một ngôi đền vàng nhờ ánh sáng đèn pha chiếu lên trông thật rực rỡ. Chúng tôi rời quán bar Amorosa và bắt taxi đến chỗ nhà nghỉ, nằm trong khu phố Khao San
Khao San là khu phố dành cho dân du lịch bụi, cũng giống như khu vực Mã Mây / Lương Ngọc Quyến ở Hà Nội hay Phạm Ngũ Lão / Bùi Viện ở HCM. Mà có lẽ nói như vậy hơi phạm uý, phải nói ngược lại mới đúng. Nên nhớ rằng Thái Lan phát triển du lịch sớm hơn Việt Nam ta ngót 30 năm và vì thế Khao San là ông tổ của những trung tâm phố Tây ở Việt Nam. Đại đa số các cẩm nang và tạp chí du lịch đều thống nhất rằng Khao San là trung tâm backpacker lớn nhất của Châu Á. Dân backpacker tứ xứ đổ về đây bởi những nhà nghỉ giá rẻ, ăn uống rẻ và quan trọng nhất là không khí sầm uất ở đây. Nếu nhìn vào quá khứ lịch sử của con đường này cách đây gần 40 năm thì không ai nghĩ rằng Khao San lại có hai bộ mặt tương phản đến vậy.
Khao San trong tiếng Thái có nghĩa là “kho chứa gạo”, do trước đây từng là trung tâm buôn bán mặt hàng này. Thế rồi đến đầu thập niên 1980, một nhà nghỉ đầu tiên đã được hình thành để đón tiếp khách du lịch, và rồi hàng loạt nhà nghỉ mọc lên như nấm sau đó. Con đường Khao San chỉ dài tầm 1km nhưng dọc hai bên là hàng loạt các nhà nghỉ cấp thấp, những khách sạn 2 sao, những quán Internet, những quầy bar, nhà hàng, quầy massage, siêu thị, cửa hàng xăm trổ và các thể loại khác. Nhiều đến nỗi dần dần con đường Khao San không đáp ứng được hết nhu cầu của dân phượt tứ xứ nên đã mọc ra thêm những cơ sở tương tự bên đường Chakrapong bên cạnh đó. Ngồi ở bất cứ quán bar nào , nghỉ cùng phòng với bất cứ ai, bạn đều có thể bắt chuyện, làm bạn, tán gẫu và biết đâu đấy, có thể gặt hái được những thông tin hữu ích cho chuyến đi tiếp theo của mình. Tôi đã rơi vào trường hợp như vậy khi tình cờ ngồi ăn cùng một cặp backpacker người Anh Quốc và họ đã cung cấp cho tôi một số thông tin về Chiang Mai (chặng tiếp theo của tôi), đặc biệt là về giá thành thuê xe máy.
Về quan điểm cá nhân, tôi nghĩ Khao San có thể là một sự lựa chọn nhà nghỉ khá tốt cho những ai lần đầu tiên sang Thái Lan nhờ vào vị trí trung tâm của nó. Khao San có thể coi là khu vực của những dân phượt trẻ tuổi, thích đàn đúm , thích những cuộc gặp gỡ chớp nhoáng, và thích hoạt động náo nhiệt về đêm. Nhưng có lẽ nó sẽ không phải là sự lựa chọn cho những người thích sự yên tĩnh. Thật đáng tiếc là có quá nhiều dân backpacker Tây, vì quá yêu Khao San mà hầu như ngày nào cũng thì loanh quanh ở đây và không khám phá gì khác của Bangkok. Khao San là điểm đặt chân đầu tiên đến thủ đố Thái Lan nhưng nó không phải là biểu tượng của Bangkok, còn có rất nhiều bộ mặt khác của thủ đô đang chờ chúng tôi khám phá. Sau khi làm thủ tục nhập phòng nhà nghỉ Khao San Rainbow Hostel và tắm nhanh, chúng tôi bắt xe tuk tuk để đến một khu phố khác cũng sầm uất không kém : China Town hay còn gọi là phố Tàu. Bắt xe tuk tuk ở Thái Lan nói chung và Bangkok nói riêng đòi hỏi bạn phải luôn mặc cả. Và để làm tốt điều này, trước hết bạn nên kiểm tra khoảng cách giữa các địa danh bạn muốn đến trên Google Map. Bởi chỉ có thế thì bạn mới có thể ước lượng được giá tiền mà bạn sẽ phải trả. Trong trường hợp của tôi, khoảng cách giữa Khao San và khu phố Tàu rơi vào tầm 4km. Biết rằng giá một cuốc taxi sẽ rơi vào 60 baht nên tôi đã bặc cả bác tài khoảng 80 baht mặc dù bác ta “hét” 150 baht. Tôi nghĩ mình hoàn toàn có thể tìm được một giá rẻ hơn khi mà Khao San có đến hơn 100 tuk tuk đang chờ dài cổ nhưng vì muốn tiết kiệm thời gian nên tôi nghĩ 80bath cũng là ổn rồi.
Hướng đến của chúng tôi là đại lộ Yaowarat, trái tim của khu phố Tàu. Khu phố này là một ví dụ điển hình cho cộng đồng người Hoa ở Thái Lan nói riêng và Đông Nam Á nói chung. Người Hoa du nhập vào vương quốc Thái Lan từ rất sớm, có lẽ vào thế kỷ 16 khi mà người dân tộc Hán từ Trung Quốc đại lục phải đi di tản khắp nơi sau khi nhà Thanh nổi lên lật đổ triều Minh. Đại đa số thành phần những người di cưnày hoặc là tầng lớp nông dân không đất đai hoặc thành phần tiểu tư sản bị mất hết của cải, hoặc là thành phần khởi nghĩa chống lại triều Thanh thất bại và phải trốn án tử hình. Trong số rất nhiều quốc gia trong Đông Nam Á, họ dạt đến Bangkok vì đây là nơi có sống Chao Phraya nối ra biển, dễ dàng cho giao thông đường thuỷ. Khi Bangkok được hoàng gia Thái chọn làm thủ đô mới vào cuối thế kỷ 18, cộng đồng người Hoa đã phát triển khá mạnh và tập trung sống ở khu vực chỗ chùa Ngọc ngày nay. Do nhà vua thời ấy muốn xây hoàng cung đúng vào vị trí sinh sống của người Hoa, ngài đã “mời” họ di cư chuyển sang sống ở khu vực China Town ngày nay. Theo một số nguồn thông tin, trong tổng dân số Thái ngày nay, có khoảng 40% ít hay nhiều đều mang trong mình dòng máu gốc Hoa, kết quả của sự pha trộn 200 năm. Trên đất Thái Lan, dòng máu Hoa len lỏi đến từng xó xỉnh nhưng có lẽ cộng đồng mang chất Hoa thể hiện một cách rõ nét nhất chính là ở khu phố Tàu ở Bangkok. Ở đâu có người Hoa, ở đó sẽ có thương mại sầm uất. Điều này không chỉ đúng với con đường Yaowarat này mà còn với bất cứ khu phố Tàu nào khác trên thế giới. Kim hoàn, quần áo, vải vóc, nhà hàng,…đó là những hoạt động kinh tế chủ yếu của khu phố này. Nhưng có vẻ như khi màn đêm buông xuống thì những hoạt động thương mại hàng hoá nhường chỗ cho hoạt động dịch vụ. Con đường đại lộ Yaowarat trở nên nhộn nhịp và nhiều màu sắc hơn bắt đầu từ 19h00. Tôi chủ ý chọn đến khu vực này vào buổi tối vì đây mới chính là thời điểm mà phố Tàu trở nên nhộn nhịp nhất, đặc biệt là trên khía cạnh ẩm thực. Và tất nhiên, tôi không thể từ chối một trải nghiệm ăn tối tại đây.
Khu phố Tàu trải rộng trong một diện tích khoảng 4km2 với bộ sườn là hai đường đại lộ chính gồm Yaowarat và Charoen Krung. Chỉ cần nhìn thấy một loạt các biển quảng cáo viết bằng chữ Tàu là bạn sẽ biết được mình đang xâm nhập vào khu phố Tàu. Trong một diện tích nhỏ như vậy, mật độ dân số và mức độ sầm uất sẽ gây ấn tượng với bất cứ du khách nào, đặc biệt là với những vị khách phương Tây. Lạc vào khu vực này, bạn sẽ có cảm giác nhưquay trở lại Bangkok của những thập niên 1950 khi mà những ngôi nhà lục sụp với nét kiến trúc đặc trưng thời kỳ này vẫn được giữ lại, cổ kính với một số người, cũ kỹ so trong con mắt những người khác.
Khu phố Tàu này cũng được quy hoạch như bất cứ khu phố nào khác trên đất Thái, một đại lộ lớn sẽ có những ngõ nhỏ có tên gọi là soi. Muốn trải nghiệm thế nào là ẩm thực đường phố thì tốt nhất là nên ghé và các quán ở trong ngõ ngách này thay vì ở trên đại lộYaowarat. Ở dọc theo đại lộ này thường là các nhà hàng lớn và tôi bắt gặp những cửa hàng công khai làm những món được coi là hàng cấm trên toàn thế giới như vẩy cá mập hay tổ chim yến. Tôi nghĩ không những đây là những món vô đạo đức mà chúng cũng chẳng phải là những món đặc trưng của ẩm thực Thái Lan. Và nếu bạn có muốn tìm các món đặc trưng Thái Lan ở đây thì cũng đừng mong chờ tìm được những món kiểu như mì Pad Thai hay các thể loại món xiên. Tôi đã thử tìm và đã không tim thấy.
Khu phố Tàu là nơi bạn tìm được những món đặc trưng kiểu “Thái – Tàu”, pha trộn giữa tầm ảnh hưởng của văn hoá Trung Hoa và những gia vị địa phương. Vì thế, nếu bạn mong chờ một món Pad Thai hay Tom Yum thì nên tìm đến khu phố Khao San như tôi đã nói ở trên. Còn ở đây, đại đa số là các thể loại món nướng với gia vị thiên về ngọt nhiều hơn , có lẽ là vì làn sóng ẩm thực có nguồn gốc từ các tỉnh ven biển Trung Quốc (Quảng Đông, Hải Nam, Triều Châu, Phúc Kiến).
Ăn tối xong, chúng tôi tản bộ một lúc trước khi kết thúc ngày đầu tiên với chuyến viếng thăm khu phố Pat Pong, hay còn gọi là “phố đèn đỏ” của Bangkok. Nếu như Thái Lan đã từ lâu nổi tiếng thế giới là điểm đến cho những cuộc thác loạn sex thì Pat Pong chính là biểu tượng cho hình ảnh đó. Trong cả ngày hôm nay, chúng tôi đã có dịp khám phá những khuôn mặt rất đỗi đa dạng cùa Bangkok, từ một hình ảnh truyền thống của khu phố Tàu đến sự lãng mạn của sông Chao Phraya lúc hoàng hôn, và rồi hình ảnh một Bangkok rất sầm uất về đêm, đặc biệt là những hoạt động giải trí mà đối với nhiều người Thái thuộc dạng mất thuần phong mĩ tục. Bạn tự hỏi tại sao du khách quốc tế cứ thích quay lại Thái Lan? Tất nhiên ngoài việc là một quốc gia có quy hoạch du lịch bài bản thì công nghiệp sex cũng là một sức hút rất lớn.
Tất cả bắt đầu từ những năm 1960, hay nói chính xác hơn, ít nhiều có liên quan đến thời kỳ chiến tranh chống Mỹ ở Việt Nam. Thái Lan thời bấy giờ được coi như một trong những nước chư hầu rất quan trọng của Hoa Kỳ trong khâu tiếp tế và hậu cần. Binh lính Mỹ sau khi hoàn thành các nhiệm vụ đánh bom tàn phá ở Việt Nam đã quay về các căn cứ ở Thái Lan để nghỉ xả hơi.
Để đáp ứng nhu cầu giải trí của quân đội Mỹ, hàng loạt quầy bar đầu tiên đã được dựng nên, chủ yếu ở hai khu vực chính là Bangkok (nơi có căn cứ không quân của Mỹ) và Pattaya (nơi có căn cứ hải quân của Mỹ). Cho đến khi chiến tranh kết thúc ở Việt Nam và quân đội Mỹ rút khỏi Thái Lan, tiếng tăm của trung tâm đèn đỏ như Pat Pong đã khẳng định được bị thế của nó và tiếp tục thu hút những thế hệ du khách tiếp theo, đặc biệt là từ phương Tây. Và đân dần, khu phố được quy hoạch một cách quy củ hơn với mục đích đánh vào khách du lịch.
Khu phố Pat Pong này lấy đại lộ Silom làm trục chính. Chỉ cần nói tên này ra là các xe taxi hay tuk tuk sẽ hiểu ra ngay. Không quá khó để nhận diện ra bộ mặt của khu phố đèn đỏ này bởi những dịch vụ liên quan đến giải trí và sex được công khai hoàn toàn. Tại đây, bạn sẽ thấy quầy bar, hộp đêm, sàn nhảy, dịch vụ mát xa không lành mạnh, và các sex show.
Lạc vào xứ thác loạn này, những du khách nam giới như tôi chắc chắn sẽ nằm trong tầm ngắm chèo kéo của những cò mồi. Họ áp sát tôi, giữ tôi lại, chào mời những quảng cáo rất hấp dẫn về dịch vụ của họ, nào là “vào trong xem múa cột khoả thân miễn phí”, “không hài lòng thì không phải trả tiền”, “sex show khuyến mãi đặc biệt”…Và nếu như bạn từ chối, họ sẽ có những chiêu bài đánh vào tâm lý đàn ông như “cậu có phải là đàn ông không vây? Sao lại có thể dửng dưng trước những cô gái sexy như thế kia? Cậu nhát như cáy.” Chỉ cần hơi mềm yếu một chút là bạn sẽ rơi vào bẫy của chúng.
![]() |
| chỉ cần đứng từ phía ngoài cũng có thể nhìn thấy những cô gái phục vụ quán bar trong trang phục rất mát mẻ |
Những chia sẻ kinh nghiệm trên Trip Advisor đã giúp tôi có một sự chuẩn bị rất chu đáo cho chuyến viếng thăm Pat Pong. Tốt nhất là không nên bị cám dỗ bởi những lời dụ dỗ đó vì khoảng 70% là những mánh khoé lừa đảo. Tôi đưa một ví dụ điển hình nhé : bạn chấp nhận lời mời của họ vào xem một sex show miễn phí. Bạn vào trong thì ngay lập tức hai cảnh cửa đóng sầm lại. Bằng cách này hay cách khác, bạn sẽ phải trả tiền cho những khoản dịch vụ rất phi lý như vé vào cửa. Bạn không muốn trả tiền? No problem, hai thằng bảo kê lực lưỡng đã chờ sẵn bạn ở cửa và “ngỏ ý” cho bạn thấy tầm quan trọng của việc phải hoàn tất nghĩa vụ thanh toán các dịch vụ trên. Có lẽ bạn sẽ không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải tuân theo mệnh lệnh của chúng
Chúng tôi chỉ nán lại khu Pat Pong chừng 30 phút, đủ để có được một mường tượng cụ thể thế nào là khu đèn đỏ. Và sau đó bắt tuk tuk quay trở về khách sạn ngủ































0 nhận xét:
Đăng nhận xét