Đối với những ai yêu thích khám phá văn hóa qua con đường du lịch (và tất nhiên phải có dư giả thời gian một chút), những khu phố của Paris là một sự lựa chọn tuyệt vời. Tiếp theo bài viết về đồi Montmartre, Thái Balo xin chia sẻ thêm về khu phố Saint-Germain-des-Près, nơi được coi là đại sứ của nền văn hóa ẩm thực Pháp, không chỉ vì sự hiện diện của những quán cà phê lâu đời nhất nước Pháp, mà còn là nơi tọa lạc của một số cửa hàng bánh ngọt khét tiếng như Ladurée, Pierre Hermé hay Patrick Roger…Người ta thường nói đến nước Pháp của cà phê, của bánh ngọt, của phô-mai hay của những chiếc bánh macaron. Bạn sẽ tìm thấy tất cả những điều đó ở khu phố Saint-Germain-des-Près này. Trước khi hé mở cho bạn những bí mật ẩm thực có thể khiến bạn thèm rỏ rãi, chúng ta hãy tìm hiểu tại sao đây là một trong những khu phố thu hút đông đảo du khách quốc tế. Về phương diện du lịch mà nói, người Pháp hay gán cho những khu vực nằm ven nửa dưới của sông Seine là Rive gauche, hay còn gọi là “lề trái”. Và mỗi khi đề cập đến lề trái, Saint-Germain-des-Près là một trong những cái tên được nhắc đến nhiều nhất. Không ai có thể tưởng tượng được rằng ngay giữa những con đường đại lộ rộng lớn ngày nay xưa kia đã từng là một hệ thống kênh đào thông với sông Seine. Thật kỳ lạ phải không? Hãy nhìn vào cái tên Saint-Germain-des-Près, trong tiếng Pháp có nghĩa là “Thánh Giéc-manh giữa cánh đồng”. Cái từ cánh đồng này làm toát lên nghĩa của nó. Vào thời Trung Cổ, Paris chỉ là một kinh thành nhỏ bé với diện tích khiêm tốn hơn bây giờ 10 lần.
Thời bấy giờ, khu phố Saint-Germain-des-Près vẫn còn là một ngôi làng nhỏ nằm bên ngoài thành Paris. Điều ấy cho thấy rằng diên tích nông thôn đồng quê chiếm phần lớn diện tích Paris ngày nay. Làng Saint-Germain-des-Près nằm dưới sự quản lý của một cộng đồng tu sĩ. Để phục vụ cho việc canh tác tưới tiêu đồng ruộng, họ đã cho đào một con kênh nhân tạo để đẩy nước từ sông Seine vào đây.

Thời kỳ Trung Cổ được biết đến như một giai đoạn lịch sử bất ổn chính trị với nhiều cuộc chiến tranh quân sự giữa các vương quốc Châu Âu với nhau. Thủ đô Paris của người Pháp phải liên tiếp đối đầu với kẻ thù Anh Quốc láng giềng. Để đảm bảo cho sự an toàn của mình, một hệ thống tường thành phòng thủ rất kiên cố được xây nên với rất nhiều chòi canh. Qua dòng thời gian, hệ thống này dần bị phá hủy khi diện tích Paris được mở rộng.
Những dãy phố của Saint-Germain-des-Près dần được thành lập trên nền móng của lớp tường thành cũ nhưng không vì thế mà xóa sổ hoàn toàn vết tích xưa.
Nếu như du khách có dịp tản bộ trên con đường Cour du commerce Saint André, chỉ cần để ý một chút, sẽ nhận ra những vết tích ấy. Ví dụ như bên trong của nhà hàng un dimanche à Paris.
Với những ai yêu thích phim ảnh, có lẽ sẽ nhận ra việc con ngõ Commerce Saint André là một trong rất nhiều cảnh quay trong bộ phim Midnight in Paris.
Cũng chính tại con ngõ này, người ta nói rằng văn hóa cà phê Pháp sinh ra tại đây. Cà phê! Tất nhiên rồi. Nói đến nước Pháp thì phải nói đến văn hóa cà phê chứ. Không khó để tìm thấy một quán cà phê giữa thành phố Paris phồn hoa này, nhưng một số quán ở khu phố Saint-Germain-des-Près mang một đặc tính riêng. Bởi đây là những quán lâu đời nhất của nước Pháp, thậm chí là cái nôi sinh ra nền văn hóa cà phê Pháp ngày nay. Tôi chỉ điểm ra một quán : Café Procope. Khi đặt chân đến những quán cà phê như thế này, bạn sẽ thấu hiểu và cảm nhận thế nào là văn hóa cà phê Pháp và tại sao Saint-Germain-des-Près là cái nôi sinh ra nền văn hóa này.
Chúng ta nhanh chóng ở giai đoạn những thế kỷ 17-18-19, một thời kỳ bản lề của sự phát triển văn hóa rực rỡ nước Pháp. Saint-Germain-des-Près đã từng là nơi hội tụ của những “hảo hán” rất nhiều lĩnh vực như : chính trị (Napoléon Bonaparte), hội họa (Delacroix, Manet), văn học (Honoré Balzac, Racine), triết học (Jean-Jacques Rousseau). Kể từ đó, đây luôn là trung tâm của giới quý tộc và trí thức của toàn nước Pháp.
Thế rồi đến đầu thế kỷ 20, sức hút của khu phố này đã vượt qua ngoài biên giới nước Pháp và lan tỏa đến tận nước Mỹ bên kia Đại Tây Dương. Rất nhiều người trong giới thượng lưu và nghệ thuật bên Mỹ đã đến khu Saint-Germain-des-Près để tìm nguồn cảm hứng sáng tác hoặc định cư lâu dài. Trong số đó, đáng kể nhất là những nhà văn khét tiếng như Ernest Hemingway và Henry Miller.
Vào thời ấy, nếu bạn là nhà văn hay nghệ sỹ, bạn sẽ thường chỉ có thể ở trong những căn hộ ít tiền và nhỏ bé, nơi hệ thống lò sưởi hoạt động không được hiệu quả cho lắm. Ngồi trong giữa bốn bức tường như vậy quả thật không phải là một không gian tốt để tìm nguồn cảm hứng sáng tác. Vì thế, giới văn nghệ sỹ sẽ có thiên hướng tìm đến một nơi có không gian rộng mở hơn, nơi họ có thể gọi một ly cà phê hay một ly rượu nhâm nhi để cảm thấy thoải mái đầu óc hơn. Không gì có thể lý tưởng hơn một quán cà phê. Đấy là chưa kể, một nghệ sỹ như bạn tìm đến nơi này, những nghệ sỹ khác cũng sẽ tìm đến. Và thế là quán cà phê trở thành nơi gặp gỡ giao lưu giữa những dân trí thức và nghệ sỹ với nhau, nơi họ có thể đến để tìm kiếm sự đồng cảm hoặc trao đổi ý tưởng sáng tác, tranh luận một chủ đề. Văn hóa cà phê dần sinh ra để bao quát những đặc thù ấy : một không gian để người ta gặp gỡ giao lưu với ly cà phê là một cái cớ. Ngoài Procope, khu phố Saint-Germain-des-Près còn có hai quán cà phê khác cũng rất lâu đời và nổi tiếng như Café de Flore và Deux Magots.
Chúng ta đều biết ẩm thực Pháp là quần thể của một số biểu tượng khá mạnh. Ngoài văn hóa cà phê, người Pháp còn có đặc sản bánh ngọt. Những ai yêu thích loại bánh macaron hẳn biết đến cái tên Pierre Hermé. Bạn sẽ tìm được một cơ sở rất ăn khách tại khu phố Saint-Germain-des-Près này. Trong số tất cả các cửa hàng chuyên bán dòng bánh ngọt và bánh macaron, Pierre Hermé là cái tên hay được nhắc đến nhiều nhất trên phương diện toàn cầu. Tại Paris, cửa hàng này thực sự là một địa danh thu hút khách du lịch đến mua sắm. Không quá ngạc nhiên nếu như bạn đến đây và nhìn thấy rất nhiều người đang xếp hàng để vào. Chỉ có một sự khác biệt giữa một địa danh du lịch và một cửa hàng bánh, thay vì xếp hàng để mua vé vào cửa, người ta xếp hàng để mua cho mình một chiếc bánh macaron vừa ý. Nếu bạn chịu khó kiên nhẫn chờ đợi, bạn sẽ không hối tiếc khi vào được bên trong, một kho tàng bánh macaron thực sự và bạn sẽ gặp khó khăn trong việc lựa chọn cái nào mới là ngon nhất.
Mặc dù đang rất thành danh tại Paris, Pierre Hermé, người sáng lập ra cửa hàng cùng tên, lại không phải là người Paris chính gốc. Quê hương ông nằm ở vùng Alsace phía đông nước Pháp. Câu chuyện của Pierre cũng là một điều mà những thế hệ doanh nhân trẻ như chúng ta phải học tập. Ông là một trong số vô vàn doanh nhân trên thế giới đạt đến thành công bằng một công thức : muốn thành công, bạn phải có niềm đam mê vào nghề bạn theo đuổi và phải nỗ lực không ngừng trong một thời gian dài để đạt được hoài bão của mình. Không có thành công mỳ ăn liền, thành tựu mà Pierre Hermé đạt được cũng vậy. Quay trở lại vào năm 1976 khi ông chuyển lên thủ đô Paris ở tuổi 14, ông đã từng là một cậu học nghề làm bánh rất siêng năng. Ý tưởng kết hợp giữa làm bánh và nghệ thuật sành điệu xuất hiện khi ông có dịp khám phá những cửa hàng thời trang của Paris và đặc biệt là những tiệm cắt tóc thời trang. Cho đến ngày nay, mặc dù đã có một hệ thống các chi nhánh cửa hàng ở nhiều nơi, đầu não sản xuất các dòng macaron vẫn nằm ở các xí nghiệp vùng Alsace, quê hương của thương hiệu này. Đã từ bốn thế hệ nay, từ năm 1850, những xí nghiệp ở đây vẫn âm thầm làm việc chuyên cần để cho xuất khẩu hàng trăm tấn bánh macaron ra thế giới. Theo dự kiến của dòng họ nhà Hermé, họ mong muốn xuất khẩu khoảng hơn 400 tấn bánh trong năm 2017 tới.
Đặt chân đến cửa hàng Pierre Hermé, bạn sẽ thấu hiểu thế nào là ẩm thực Pháp, một cái gì đó rất nghệ thuật, sự cầu kỳ và tinh tế trong mỗi kiểu bánh. Đến với Pierre Hermé, bạn sẽ có cảm giác như biên giới giữa ẩm thực và nghệ thuật tạo dáng thật là gần gũi. Vậy đó, ẩm thực Pháp không chỉ nằm vị giác khi bạn cắn chiếc bánh, mà còn ở khíu giác khi bạn cảm nhận từng hương vị thơm phức như nước hoa và thị giác khi bạn chiêm ngưỡng vẻ bề ngoài của những chiếc bánh được tạo ra như những tác phẩm nghệ thuật. Pierre Hermé dường như là vị đại sứ của ẩm thực Pháp, một “Picasso của bánh ngọt” với sự sáng tạo tuyệt đỉnh của mình.
Cái tính nghệ thuật cầu kỳ của những chiếc bánh macaron đã làm thay đổi cả một quan niệm truyền thống về ẩm thực. Một trong số hiếm những trường hợp, người ta nhận thấy những đặc điểm khá tương đồng giữa nghề làm bánh nghệ thuật và những nghề đòi hỏi sự tỉ mỉ như sản xuất may mặc hay in ấn. Chính nhờ sự tương đồng hy hữu này mà dòng họ nhà Hermé đã góp phần không nhỏ trong việc tạo công ăn việc làm cho những công nhân thất nghiệp đã từng làm trong ngành may mặc trước đó. Những kỹ năng tỉ mỉ và chuyên cần của những công nhân thất nghiệp này đều là những thứ mà nghề làm bánh macaron cần. Đó là lý do vì sao hàng chục người được tạo cơ hội theo học một khóa đào tạo ngắn hạn để rồi gia nhập vào các xí nghiệp sản xuất bánh macaron mà không gặp nhiều khó khăn.
Vậy đó, nếu như trong lĩnh vực thời trang chúng ta có những siêu mẫu, thì trong lĩnh vực bánh ngọt chúng ta có những “nàng công chúa” macaron. Những nàng ấy đều có cái tên mỹ miều với cá tính riêng, cá tính ở đây được hiểu là hương vị riêng và dáng vẻ bề ngoài riêng. Chúng ta có nàng Infiniment Rose(hương vị hoa hồng), nàng Infiniment Jasmin (hương vị hoa nhài), nàng Mosaïque(sự pha trộn của quế, dâu và hạt dẻ cười) hay nàng Modador (sữa sô-cô-la và chanh leo)….quá nhiều, biết chọn gì đây? Nếu như có một dịp đến với Paris, đừng quên ghé qua một tiệm bánh macaron, dù đó là Pierre Hermé hay Ladurée. Bạn sẽ không hối tiếc.
Bên cạnh những nàng macaron kiêu sa, khu phố Saint-Germain-des-Près còn cho phép du khách khám phá một bộ mặt bình dị hơn của ẩm thực Pháp. Đó là những khu chợ thường ngày, nơi người dân thủ đô vẫn thường lui tới mua sắm nguyên liệu gốc để chuẩn bị cho những bữa ăn thường ngày của mình.
Người Pháp có quyền tự hào về nền văn hóa ẩm thực rất mạnh của họ. Mặc cho sự phát triển của top ten cường quốc kinh tế thế giới cùng với vô vần tập đoàn siêu thị bán buôn bán lẻ, nước Pháp nói chung và Paris nói riêng vẫn giữ được bản sắc ẩm thực riêng của mình, đặc biệt là trong thói quen đi chợ hàng ngày.
Chính vì thế, đừng ngạc nhiên nếu như chính người Paris nói với bạn rằng không có gì có thể Paris hơn là việc mua đồ tại một phiên chợ hàng ngày ngay giữa lòng Paris. Khu chợ vòm ở Saint-Germain-des-Près là một nơi như thế, vẫn cái dáng vẻ bình dị của thế kỷ trước với những gian hàng đồ tươi như hải sản, thịt thà, rau quả hay những gian hàng đồ khô.
Một trong những gian hàng mang đậm chất Pháp nhất có lẽ là cửa hàng chuyên bán phô-mai, dưới sự quản lý của gia đình nhà Sanders. Phô-mai là một phần không thể thiếu trong bữa ăn hàng ngày của người Pháp và nước Pháp có quyền tự hào về sự đa dạng của nó. Mỗi một tỉnh của nước Pháp đều có những đặc sản phô-mai riêng biệt, người ta ước tính trong năm có 365 ngày thì nước Pháp có 365 loại phô-mai khác nhau! Có loại thì cứng, loại thì nhão như chất lỏng, loại hình tròn, loại hình kim tự tháp. Đặt chân đến cửa hàng phô-mai, bạn sẽ có dịp khám phá thế giới thu nhỏ của cả nước Pháp.
Phô-mai, cà phê và bánh ngọt macaron, chừng ấy là chưa đủ để làm toát lên hoàn toàn văn hóa ẩm thực của người Pháp. Nhưng một chuyến du ngoạn trong khu phố Saint-Germain-des-Près sẽ giúp bạn cảm nhận một phần của văn hóa Pháp. Với bài viết này, Thái Balo hy vọng cung cấp cho bạn những ý tưởng khám phá mới khi có dịp đến Paris. Ai cũng đến đây để được tận mắt chiêm ngưỡng những tháp Eiffel, viện bảo tàng Louvre hay Khải Hoàn Môn. Nhưng nếu có thể, hãy dành chút thời gian một vài tiếng để tản bộ và khám phá bộ mặt khác của Paris. Thái tin rằng điều ấy sẽ không làm các bạn thất vọng















0 nhận xét:
Đăng nhận xét