Sau hai ngày hòa mình vào thế giới nghệ thuật Phục Hưng của Florence, tôi bắt đầu hành trình ra khỏi “đại bản doanh” Florence và khám phá những nét đẹp đặc trưng khác của vùng Toscana. Đối với người Châu Âu, hễ khi nào nói đến phong cảnh thiên nhiên của vùng này thì người ta lập tức nghĩ đến những cánh đồng trồng nho rộng bát ngát với rải rác đây đó những ngôi làng đậm chất Trung Cổ dưới ánh nắng chói chang của mùa hè. Đó cũng là hình ảnh đem lại nguồn cảm hứng vô tận cho bất cứ họa sĩ nào muốn miêu tả phong cảnh Toscana. Và để tận hưởng trọn vẹn được những phong cảnh đẹp như bưu thiếp như vậy, bạn không thể có lựa chọn nào khác ngoài việc phải nán lại tối thiểu 4-5 ngày. Và thật không may cho hơn 80% du khách đến đây là bọn họ có một quỹ thời gian quá ít để làm được điều đó. Tôi cảm thấy tiếc cho những đồng chí hùng hục bắt tầu cao tốc từ Venice đến Florence, thăm vội vội vàng vàng mấy tòa nhà rồi ngay sau đó bắt tầu đi Roma. Tôi không chắc khi đã về nước rồi, họ sẽ còn lưu đọng lại những gì về vùng Toscana này. Có khi cũng chỉ là những ký ức hời hợt về Florence – Pisa.
Bắt đầu từ ngày thứ 3 cho đến hết hành trình, tôi không còn nghỉ đêm ở Florence nữa mà lại thiết kế lộ trình theo kiểu “du mục”, tức là đêm nay nghỉ quá giang tại một thị trấn rồi hôm sau lại nghỉ đêm ở một điểm khác chứ không lặp lại. Mỗi một ngày nán lại ở những khu vực ít khách du lịch của vùng Toscana, tôi lại có dịp khám phá những khuôn mặt khác nhau của vùng này. Đó là Toscana của rượu vang, của những ngôi làng đậm chất Trung Cổ và của những truyền thống văn hóa có thâm niên ngàn năm. Ngay khi thoát ra khỏi Florence, tôi lập tức hòa mình vào vẻ đẹp đồng quê, vào không gian của những những cánh đồng trồng nho làm rượu vang, một khu vực mà người ta gọi là Chianti Classico. Để tổng quát về ngày khám phá thứ 3 của tôi, đó là một cuộc tìm hiểu sâu sắc về truyền thống làm rượu vang của người Ý, một khía cạnh mà có lẽ rất rất ít người Việt Nam chúng ta có thể biết được.
| nho của Ý tạo ra những chai rượu hảo hạng nhưng chưa được nhiều người Việt Nam biết đến |
Cũng đúng thôi, cái từ “rượu vang”, tuy rằng ngày nay đã ngày càng trở lên phổ biến trong văn hóa ẩm thực của người Việt nhưng không phải ai cũng có điều kiên tiếp cận với đủ các loại rượu vang trên thế giới. Những quốc gia sản xuất được rượu vang thì rất nhiều, chứ không chỉ gói gọn ở mỗi “rượu vang Pháp” hay sau này là rượu Chi-lê hoặc rượu Úc. Ở bên Châu Âu đến 8 năm, đó đã là một quãng thời gian tuyệt vời để tôi khám phá ra một điều rằng có khá nhiều thương hiệu rượu ngon hảo hạng không kém rượu Bordeaux, nhưng lại kém may mắn không được PR tốt như dòng rượu này. Đối với nước Ý, mỗi khi người Châu Âu nhắc đến rượu vang nước này thì ngay lập tức người ta nghĩ đến dòng rượu vang đỏ mang nhãn hiệu Chianti, ám chỉ một vùng sản xuất rượu cùng tên của Toscana. Chianti đối với người Ý cũng giống nhưBordeaux đối với người Pháp hay Porto đối với người Bồ Đào Nha hay Rioja của người Tây Ban Nha. Tóm lại, một loại rượu vang khét tiếng về chất lượng.
Tôi sẽ không đề cập quá nhiều đến chuyên môn ẩm thực rượu ở đây mà chủ yếu đánh vào khía cạnh văn hóa. Tức là tầm quan trọng của rượu vang trong đời sống của người Ý. Trục đường mà người ta gọi là “con đường rượu vang”, dài khoảng 50km, nối giữa Florence và Sienna, dẫn tôi đi qua khu vực trồng nho chính của Chianti. Chỉ cần ra khỏi Florence thôi là đã hiện ra trước mắt tôi những cánh đồng… trụi thùi lụi. Thật không may mắn là thời điểm tôi đến Toscana không trùng với thời điểm các cách đồng nho còn đang sai quả. Cứ tháng 9 hàng năm, mọi hộ gia đình ở đây đồng loạt gặt hái nho để ủ rượu. Thế nên cái tháng 11 mà tôi đến thì chẳng còn gì sót lại nữa. Vùng làm rượu Chianti có một đặc điểm rất khác so với những vùng trồng nho của Pháp mà tôi đặt chân đến bởi sự hiện diện của rất nhiều ngôi làng nhỏ kiểu Trung Cổ nằm rải rác hoặc ven lề đường quốc lộ hoặc nằm trọn trên một quả đồi. Nếu mà để thăm được hết tất cả các ngôi làng này thì chắc phải mất hơn một tuần, thế nên tôi chủ yếu chọn 2 ngôi làng mà điều kiện đi lại phù hợp với tôi nhất. Cũng phải thôi, kể cả có muốn thăm hết thì cũng đâu có được vì hệ thống xe buýt của vùng Toscana không cho phép len lỏi đến những nơi hẻo lánh nhất và tôi thì không có bằng lái xe ôtô.
Khoảng cách giữa các ngôi làng này thì không lớn lắm, chỉ khoảng 10-20km nhưng cái chính là không có nhiều chuyến xe buýt nối giữa các làng và tại đây cũng không có nhiều điều kiện để thuê xe đạp. Chính vì tất cả những lý do này mà tôi chọn phương án đi xe buýt công cộng từFlorence, nghỉ đêm tại một ngôi làng rồi hôm sau đi nơi khác, thay vì quay trở lại Florence ngay trong ngày. Dù sao, việc ngồi xe buýt địa phương cũng là một trải nghiệm tuyệt vời bởi tôi có điều kiện trò chuyện tán gẫu với người địa phương bằng tiếng Ý, một thế mạnh mà tôi nghĩ rằng hơn 90% du khách đến Toscana sẽ phải ghen tị với tôi! Hiển nhiên rồi, không phải du khách nào cũng thông thạo tiếng Ý để tự một mình đi len lỏi kiểu như thế này.
Chuyến xe buýt mà tôi đi không quá lâu, cũng chỉ một tiếng rưỡi, băng qua những con đường nhỏ, xen lẫn những cánh đồng và ngọn đồi, dừng lại đón khách ở những ngôi làng nhỏ trước khi đến đích cuối cùng là ngôi làng xinh xắn Radda in Chianti. Đây chính là nơi tôi chọn để nghỉ qua đêm, một sự lựa chọn theo tôi là tối ưu nhất bới vị trí thuận lợi có các tuyến buýt đi qua. Nhưng phải nói rằng, bạn phải có thời gian và có hầu bao rộng rãi một chút thì mới có hi vọng đặt chân được đến đây. Thật vậy, trái với Florence với hệ thống ngủ nghỉ tốt hơn, ở đây bạn không thể kiếm được những hostel và ngủ dorm ở giá bèo. Bạn chỉ có thể kiếm được hoặc những villa cho thuê, hoặc khách sạn cao cấp, hoặc những nông trại được cải tạo thành phòng trọ… tóm lại là bạn sẽ phải nôn ra không dưới 100usd nếu muốn nghỉ qua đêm tại những cơ sở như thế này, và gần trung tâm làng Radda in Chianti. Trong số hơn 20 cơ sở mà tôi tìm ra thì tôi chỉ may mắn tìm được đúng một khách sạn nằm ngay trung tâm, số lượng phòng cũng nhỏ thôi, chắc chỉ tầm 2 sao nhưng mà giá cũng đã tới 80usd/đêm. Một cái giá sẽ làm chùn chân bất cứbackpacker nào đã quen thói ngủ dorm. Nhưng nó không làm chùn chân một người “chi bạo” như tôi.
Bản thân Radda in Chianti thì chẳng có gì đặc biệt lắm ngoài sự yên bình một cách lạ thường. Chắc ở làng này chỉ có hơn trăm nhân khẩu là cùng, vắng teo. Nhưng chính cái sự bình lặng ấy là điểm mạnh của vùng trồng nho Chianti. Không náo nhiệt và sở hữu nhiều di sản kiến trúc nguy nga như Florence nhưng vùng Chianti lại ban tặng cho tôi những giây phút thư giãn.
Sau khi làm thủ tục nhận phòng xong, tôi ngay lập tức trao đổi với bà chủ nhà những thông tin cần thiết cho việc khám phá những khu vực xung quanh. Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên tôi được tận hưởng vẻ đẹp đồng quê tại một vùng trồng nho. Trước kia tôi đã từng có 2 năm sống tại vùng Bourgogne của Pháp, khét tiếng với loại rượu vang đỏ cùng tên. Tôi đã từng tham gia 3 mùa vụ thu hoạch nho ở đây nên cũng đã từng có thời kỳ đi dạo giữa những cánh đồng nho bát ngát và… còng lưng cắt từng chùm nho một. Vất vả lắm nhưng bù lại được ngắm nhìn những đồi nho thoai thoải thật là đẹp. Khung cảnh ấy ít nhiều cũng tìm lại được ở vùng Chianti này, nhưng có sự khác biệt về văn hóa trồng trọt, về kiến trúc nhà cửa và về con người.
Đi ngang qua những cánh đồng, tôi thỉnh thoảng bắt gặp một số nhóm du khách nhỏ đang rất chăm chú nghe những lời chú thích của hướng dẫn viên về văn hóa làm rượu của vùng này. Họ chắc hẳn đã mua các tour thưởng thức rượu, thường được tổ chức theo dạng tour trong ngày và khởi hành từ Florence. Dùng phương thức này cũng có cái hay của nó vì ưu việt của nó nằm ở chỗ có thể đi lại bằng xe ôtô 16 chỗ và tất cả các dịch vụ thưởng thức rượu cũng nhưăn trưa đều trọn gói. Đây là điều mà một người du lịch tự túc như tôi không thể có được. Thêm nữa, những tour của họ cho phép thăm quan một số hầm rượu nổi tiểng, những nơi mà hầu như chỉ mở cửa đón tiếp các nhóm khách mua tour chứ không dành cho dân du lịch bụi như tôi. Mà tour kiểu này cũng không phải là rẻ, ước tính tầm 200 usd cho một nhóm 6 khách. Bạn có thể tưởng tượng nếu như chẳng may tour không đủ người và bạn phải đi tour một mình, giá mà bạn phải trả sẽ lên đến 300-400usd, một cái giá cao ngất ngưởng. Và vì thế, tôi chỉ bằng lòng với việc đi dạo qua những nẻo đường đồng quê và ôn lại những kiến thức mà tôi tích góp được nhờ đọc tham khảo một số quyển sách về rượu nho Ý.
Như đã nói ở trên, rượu vang không phải là độc quyền của nước Pháp. Người Ý có quyền tự hào rằng rượu Chianti của họ thậm chí còn lâu đời hơn cả những vùng trồng nho của Pháp và chính người Ý mới là người truyền bá văn hóa trồng nho vào nước Pháp. Nghe thì có vẻ khó tin phải không? Muốn tìm sự thực, chúng ta hãy quay ngược kim đồng hồ, quay trở lại thời kỳ cổ đại của những chiến binh La Mã. Vùng Toscana thời ấy là một trong những lãnh thổ đầu tiên trực thuộc đế chế và với lợi thế đất phì nhiêu, đã được chọn như là một vùng canh tác chủ đạo cung cấp dầu ô liu và rượu vang cho đế chế. Tôi nhớ khi xem bộ phim Eagle, trong một đoạn, các chiến sĩ La Mã có đề cập đến việc khi kết thúc nghĩa vụ quân sự thì sẽ quay trở về vùng Toscana để an dưỡng tuổi già trong một trang trại giản dị. Như vậy có thể nói ngay từ những thế kỷ đầu sau công nguyên, Toscana ít nhiều đã có những nét phác thảo đầu tiên khá giống với những gì mà các họa sĩ vẽ ra sau này: những ngọn đồi thoai thoải với hàng cây sồi dưới ánh nắng chói chang của mùa hè. Khi người La Mã xâm chiếm toàn bộ lãnh thổ nước Pháp bây giờ, công nghệ làm rượu mới được truyền bá đến những kẻ quy phục, cộng thêm những gì được cho là tinh túy nhất của nền văn minh La mã như chữ viết, công nghệ xây cầu đường và chính trị.
Như vậy, có thể nói đế chế La Mã là tiền đề cho sự phát triển công nghệ trồng nho của vùng Chianti, với vai trò như nhà cung cấp rượu cho giới quý tộc La Mã và xuất khẩu sang các vương quốc khác trong khu vực. Cho đến thời Trung Cổ, sự phát triển Thiên Chúa giáo là một tiền đề thứ hai, tạo nên nét văn hóa uống rượu vang rất đặc trưng của người dân nơi đây. Vậy rượu vang thì có quan hệ gì với Thiên Chúa giáo? Theo nhưtrong kinh thánh nói, rượu vang là tượng trưng cho máu của chúa Jesus và bánh mì tượng trưng cho xương thịt của ngài. Khi những con chiên sử dụng rượu vang và bánh mì trong bữa ăn, điều đó tượng trưng cho việc họ đang chia sẻ bữa ăn với chúa. Đó là lý do vì sao rượu vang đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống hàng ngày của họ cho đến ngày hôm nay. Tất nhiên, vai trò của rượu vang trong xã hội Ý cũng đã ít nhiều thay đổi. Người ta không nhất thiết cứ phải uống rượu vì mục đính tôn giáo nữa. Rượu vang dường như đã có một vị trí mới, vị trí của một nghệ thuật ẩm thực tao nhã. Đó là mục đích đến Chianti của du khách. Hễ ai đến đây, họ không thể không ít nhất một lần thưởng thức bữa ăn truyền thống kèm theo một chai Chianti hảo hạng.
Ngày nay, rải rác trong khu vực là những ngôi làng nhỏ với các hộ gia đình tập trung cùng nhau sản xuất rượu. Để phục vụ khách du lịch, một số gia đình có điều kiện đã mở các cửa hàng chuyên để phục vụ thưởng thức rượu vang. Đây là một loại hình khá phổ biến ở Châu Âu nói chung. Xung quanh Radda in Chianti, trong bán kính 20km thì có khoảng hơn 10 ngôi làng lớn nhỏ chuyên sản xuất rượu nhưng hầu như tất cả các ngôi làng này hiếm khi nằm ven đường rải nhựa mà lại nằm sâu hơn một chút, nấp sau những ngọn đồi thoai thoải. Đây là lý do vì sao các tuyến xe buýt của tỉnh không thể len lỏi đến các ngôi làng này được, bắt buộc du khách hoặc phải mua tour trong ngày, hoặc phải bỏ ra tối thiểu một đêm ngủ đâu đó tại đây. Khó khăn về mặt phương tiện giao thông gây ít nhiều trở ngại cho tôi trong việc thiết kế lịch trình thăm các ngôi làng. Khả dĩ nhất trong số các địa điểm xung quanh Radda in Chianti chỉ có làng Volpaia, cách Radda in Chianti khoảng 8km đi bộ men theo các lối mòn xuyên qua những cánh đồng nho.
Ngôi làng Volpaia là một ví dụ điển hình cho cuộc sống người dân Ý cũng như cấu trúc quy hoạch một ngôi làng thời Trung Cổ. Trong suốt giai đoạn từ thế kỷ 10 đến 14, trong lòng nước Ý là một thời loạn lạc với những cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa rất nhiều lãnh chúa. Các thế lực không ngần ngại tiến hành những cuộc cướp bóc để trục lợi và các ngôi làng cỡ nhỏ như Volpaia là những miếng mồi hấp dẫn bởi những kho thóc và rượu được tích lũy trong các kho. Vì lý do tự bảo vệ bản thân, nhân dân làng Volpaia buộc phải tiến hành xây dựng một hệ thống phòng thủ với các chòi canh và tường khá kiên cố, với một chút giúp đỡ từ lãnh chúa địa phương.
Nhu cầu phòng thủ ấy ngày càng được nhấn mạnh khi Volpaia bị kẹp giữa hai thành phố đang xung đột lúc bấy giờ là Florence và Siena. Đó là lý do giải thích sự hiện diện của hai tháp canh đồ sộ ngày nay (trong số 6 cái theo sổ sách ghi lại). Sau này, khi chiến tranh đã qua đi, người dân của vùng này rảnh tay hơn trong việc phát triển kinh tế và họ đã chọn việc sản xuất rượu. Thực ra, cho đến thế kỷ 12, ngôi làng này vẫn đóng vai trò quan trọng trong việc sản xuất rượu vang và dầu ôliu. Nhưng phải chờ đến phong trào công nghiệp hóa cuối thế kỷ 19, cấu trúc bên trong của các ngôi nhà cổ, các khu hầm cũng nhưnhà thờ sau này được tu sửa và chuyển hóa thành những hầm rượu chuyên nghiệp phục vụ du lịch và công nghiệp xuất khẩu rượu vang. Vì thế, làng Volpaia có phần khác so với Florence bởi ngôi làng này không sống chủ yếu bằng du lịch mà bằng nghề sản xuất và xuất khẩu rượu.
Đi qua những con phố nhỏ tại ngôi làng chỉ có 50 nhân khẩu này, tôi có cảm giác như được sống trong cảnh quay của bộ phim The American (có nam tài tử Georges Clooney đóng). Mặc dù trường quay của bộ phim này nằm ở một ngôi làng khác của Ý nhưng sự thành công của bộ phim vô hình chung đã quảng bả hình ảnh của làng mạc Ý trong con mắt đông đảo khán giả màn ảnh nhỏ, trong đó phải kể đến không ít người Mỹ.
Lịch sử phát triển của ngôi làng Volpaia khá thú vị. Cái tên Volpaia có nguồn gốc từ thời Trung Cổ, vào những năm 1400. Thời bấy giờ, có một người tên là Lorenzo Della Volpaia, rất cừ khôi về lĩnh vực đồng hồ. Ông này phất lên nhờ nghề chế tạo và sửa đồng hồ và có đủ tiềm lực tài chính để sở hữu toàn bộ ngôi làng mà sau này người ta đặt tên cho ông. Cái tên Volpaia cứ tồn tại âm thầm qua nhiều thế kỷ để rồi đến thập niên 1960, một gia đình dòng họ Stianti đã mua lại toàn bộ ngôi làng và chính thức chuyển hóa thành một bộ máy sản xuất rượu vang đỏ có danh tiếng. Và cho đến ngày hôm nay, khoảng 50 người dân làng dù trực tiếp hay gián tiếp thì đều có liên quan đến lĩnh vực rượu, hoặc giấm, hoặc dầu ôliu.
| castello - nơi dòng họ Stianti tổ chức các buổi thưởng thức rượu dành cho khách du lịch |
Uy danh của dòng họ Stianti được thể hiện rất rõ qua khuôn viên làm rượu, cái mà người ta gọi là Castello, có nghĩa là “lâu đài” trong tiếng Ý. Đây là một mô hình sản xuất rượu khá phổ biến ở Pháp và Ý. Đối với những người hay mua rượu thuộc dòng Bordeaux, các bạn có thể thấy trên nhãn các chai rượu cũng rất hay tựa đề Château, cũng có nghĩa là “lâu đài”. Vậy, tại sao lại hay có tên lâu đài như vậy? Có nhiều lý do nhưng lý do chính mang đậm yếu tố lịch sử. Chỉ có những gia đình quý tộc giàu có thì mới có đủ tiềm năng tài chính để sở hữu những trang tại rông lớn với những cánh đồng nho bát ngát và đội ngũ lao động dồi dào. Và một khi đã là quý tộc thì thông thường họ cũng sở hữu một tòa lâu đài để ở. Những vại rượu vang được sản xuất ra dần dần mang tên thương hiệu là tên dòng họ cộng thêm chữ “lâu đài’ cho nó oai. Giống kiểu rượu vang “Lâu Đài dòng họ Thái Balô” (nghe nó hơi củ chuối nhưng mà đại loại là như vậy)
Gia đình nhà Stianti ngày nay cũng giống nhưbao hộ gia đình khác trong vùng Toscana, cũng tổ chức dịch vụ thưởng thức rượu vang và thăm quan hầm rượu cho các nhóm khách du lịch mua tour trọn gói. Với thân phận là khách du lịch tự túc và lại chỉ đi một mình, tôi không có may mắn được thăm quan khuôn viên bên trong hầm rượu như những đoàn khách du lịch ấy. Điều duy nhất mà tôi có thể làm được là thăm quan quầy thưởng thức rượu nằm trong và có một cuộc nói chuyện thú vị với một thành viên của gia đình dòng họ Stianti. Việc tôi có dịp chui vào trong sảnh thưởng thức rượu của gia đình Stianti là một may mắn, bởi thông thường nơi này chỉ mở cửa khép kín cho những nhóm khách du lịch đã đặt tour trước đó. Nếu như tôi có thể vào được đây và trả phí 7usd cho dịch vụ nhắm rượu thì một phần cũng là do khả năng nói tiếng Ý và gặp được một gia đình rất hiếu khách. Thưởng thức rượu vang, một khía cạnh thể hiện phong cách sống tao nhã của người Châu Âu. Xưa kia, nó chỉ dành cho giới thượng lưu và ngày nay nó được truyền bá rộng rãi hơn trong dân số Châu Âu nói chung, nhưng cũng có khuynh hướng khép kín cho những đối tượng có trình độ dân trí cao. Tôi không phải là người sành về rượu vang nên cũng chỉ ra vẻ lắc lắc bắt chiếc các chuyên gia trên tivi rồi nhâm nhi vài ngụm cho nó có lệ thôi. Chứ thực gia mục đích chính của tôi vẫn là tìm hiểu những khía cạnh văn hóa xoay quanh đời sống làm rượu của gia đình Sianti.
Vừa nhâm nhi rượu, vừa thưởng thức vài miếng pho mát, tôi được biết gia đình Stianti ngày nay đang gặp một chút vấn đề về việc tìm người kế vị. Giống như rất nhiều gia đình làm nghề rượu của Ý, trong nhà Stianti ngày nay không phải ai cũng thích tiếp tục nghề mà tổ tiên họ để lại. Người đang cầm trịch hoạt động của gia đình đã là một quý bà trên 60 tuổi. Trong số con cái bà thì chỉ có duy nhất một cậu con trai là tiếp tục nối dõi. Những người con khác hoặc theo nghề công nghệ thông tin, hoặc kinh doanh nghề khác. Một số thậm chí không sống ở vùng Toscana mà lại lập nghiệp ở những tỉnh khác. Nếu như không có người nào trong gia đình tiếp tục nối dõi nghề này, điều đó có nghĩa là nhà Stianti sẽ phải tính kế bán lại công ty hoặc thương hiệu cho người khác, thậm chí là cho một công ty nước ngoài. Nhớ lại năm 2005, công ty gia đình tôi đã từng được một gia đình làm rượu đảo Sicilia (miền nam nước Ý), liên hệ để tìm kiếm khả năng bán lại công nghệ làm rượu vang cho một đối tác Việt Nam, nguyên nhân là không tìm được người nối dõi và cũng không thể bán lại được cho những công ty khác tại Châu Âu. Cuộc nói chuyện với nhà Stianti khá lâu, kéo dài đến gần cuối chiều và vì lý do cửa hàng phải đóng cửa buổi tối, tôi quay trở lại làng Radda in Chianti ăn tối. Thực ra, nhà Stianti cũng bày tỏ nhã ý mời tôi ăn tối nhưng tôi từ chối khéo. Lý do là vì tôi cũng nhát, sợ nhỡ họ mời ăn tối dưới dạng dịch vụ thì tôi sẽ bị chém cắt cổ.
Bữa tối tại một nhà hàng địa phương ở Radda in Chianti là bữa tối đầu tiên và cũng là duy nhất tôi được dịp khám phá đũng nghĩa thế nào là một bữa ăn kiểu Toscana truyền thống. Lý do là vì ăn tối ở nhà hàng là một điều gì đó rất xa xỉ trên quốc gia hình chiếc ủng này. Cho dù tôi cũng là người chi tiêu khá thoải mái trong việc khám phá ẩm thực nhưng chi phí ở Ý quả thực là quá cao, nên tôi không thể ngày nào cũng bỏ hầu bao ra 30-40usd được. Riêng với bữa tối tại Radda In Chianti, tôi đã phải chi khoảng 30usd, khác hẳn với những bữa ăn khác chỉ rơi vào tầm 7-10 usd. Vậy thế nào là một bữa ăn truyền thống Toscana? Nó không khác mấy so với ẩm thực Ý nói chung, với việc sử dụng khá nhiều dầu ôliu và bánh mì. Đối với một số du khách, ẩm thực Ý khá nặng bởi việc lạm dụng quá nhiều dầu ôliu trong công đoạn chế biến. Loại dầu này được dùng như kiểu dầu ăn thực vật của chúng ta, để chế biến đủ các loại món ăn, từ xào đến rán. Điều này cũng không lấy gì làm ngạc nhiên vì đây là loại cây rất sẵn ở vùng Toscana. Chỉ cần nhìn qua ô cửa sổ xe buýt, bạn cũng có thể dễ dàng nhận ra sự có mặt của những thửa đất trồng cây ôliu xen lẫn với các cánh đồng trồng nho. Có thể nói người dân ở vùng Toscana sử dụng dầu ôliu nhiều hơn bất cứ vùng nào khác trên đất Ý, và ngược lại họ cũng ăn ít mỳ hơn những vùng khác. Đây là điều khiến tôi khá ngạc nhiên bởi dù gì thì mỳ ống của Ý cũng là hình ảnh chung của quốc gia mỗi khi người ta nghĩ đến ẩm thực của quốc gia này. Ẩm thực của vùng Toscana đôi khi khiến tôi liên tưởng đến ẩm thực của quốc gia Hy Lạp láng giềng bởi mức độ sử dụng dầu ôliu và ăn thịt bò tương đương nhau.
Với sự giúp đỡ tận tình của người bồi bàn cộng thêm một số kiến thức tôi đọc được trước chuyến đi này, tôi đã có được một thực đơn made in Toscana cho riêng mình. Cấu trúc bữa ăn của Ý nói chung khá giống cấu trúc bữa ăn Châu Âu, với khai vị, món chính, tráng miệng. Món khai vị mà tôi chọn là crostini di fegato, với thành phần chính là một khoanh bánh mì nướng được quệt trên bề mặt patê gan thỏ, trộn với một ít bơ. Đối với các món ăn chính, tôi chọn ăn mỳ Ý loại lasagna, rồi chiến tiếp món thịt bò bít tết kiểu Florence rồi cuối cùng là món kem tráng miệng tiramisù. Đây đều là những món đặc trưng mang đậm phong cách Ý.
Thái balo.











0 nhận xét:
Đăng nhận xét